Hướng tới kỷ niệm 70 năm truyền thống Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội
Vào một đêm tháng 5.1951, có ba người đàn ông khăn gói gọn gàng, theo chị giao liên lặng lẽ vượt qua các làng tề vùng Thái Bình, đi về hướng bờ sông Hồng. Trong ba người đó có một trang niên thiếu, vóc dáng mảnh mai, đúng kiểu học trò. Chàng đeo ba lô nặng, cố bám theo hai người lớn tuổi, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngoái lại nhìn bóng cây đa làng mình in trên nền trời đêm. Phía ấy, chàng có người mẹ tảo tần nuôi chàng ăn học gần hết cấp hai và chắc là đang lau nước mắt thương chàng sau buổi tiễn con đi. Phía ấy, chàng còn có hai người anh đang hoạt động du kích hết sức quả cảm trong lòng địch. Chàng cũng muốn cùng các anh tham gia du kích, hoặc chờ đủ tuổi vào bộ đội. Nhưng vì thương em trai gầy yếu và cũng thấy em mình học tốt, hai người anh tìm mọi cách cho chàng học tiếp. Con đường học hành khi ấy đã bị chặn mọi lối. Chỉ còn cách duy nhất là theo đường giao liên vào vùng tự do Thanh Hoá. Thế là sau ba lần lên đường không thành vì giặc càn quét, đêm nay, chàng đã cùng hai cán bộ tỉnh qua được các đồn bốt và ca nô tuần tiễu của địch vượt sông Hồng sang Nam Định.